Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

The Tricky Master (2000) [HD] (Engsub)


The Tricky Master (2000) là bộ phim hài của Châu Tinh Trì xoay quanh anh chàng cảnh sát chìm Lương Khoan, do sai sót trong hành động đã bị khiển trách nặng nề. Được giao cơ hội khám phá chứng cứ tội phạm của tay cờ bạc khét tiếng Ferrari, Lương Khoan trong phim hd này nhanh nhảu lên đường làm nhiệm vụ. Tuy nhiên, do chưa có kinh nghiệm phá án liên quan đến các tổ chức cờ bạc phi pháp, phải tự tầm sư học đạo để dễ dàng xâm nhập vào giới bài bạc. Bạn gái của Khoan giới thiệu cho anh người họ hàng xa là Hoàng Phi Hổ, vua bịp bạc Hồng Kông vừa được ra tù giúp đỡ. Từ đây, phim bắt đầu có những tình tiết thú vị, kính mời các bạn cùng xem phim Bịp Vương 2000. Khán giả sẽ vẫn chảy nước mắt, nhưng đó là bởi một loạt những chi tiết hài hước, mới mẻ và sáng tạo trong phim hay này!


Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016

Constellations - Khám phá những chòm sao [Thuyết minh]



Khám phá những chòm sao. Chúng đã thu hút trí tò mò của con người qua hàng thế kỷ, làm say lòng các nhà thiên văn và các nhà khoa học. Bí ẩn của kim tự tháp Giza khổng lồ và chòm sao Orion có phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Và thay vì 12 chòm sao chúng ta lại có tới 13 chòm sao trong cung hoàng đạo. Và 13 đối với chúng ta có dấu hiệu gì ? và tại sao nó lại còn 12 , chòm sao còn thiếu là gì ?
Nó cũng là nhứng dấu hiệu dẫn lối cho các thủy thủ qua những vùng đất khác. Và giờ đây nó dẫn lối cho các nhà thiên văn vén bức màn bí ẩn của những chòm sao!


Những cái chết ‘hợp lý’ nhất trong Tam Quốc

Có câu ” tính cách tạo nên số phận”, việc đúng hay sai của câu nói này khi áp vào diễn biến Tam Quốc mới thấy ứng với cách chết của một số nhân vật lừng danh.




Tào Tháo – chết do đa nghi

Người đời gọi Tào Tháo là gian hùng để ám chỉ đầu óc mưu mẹo linh hoạt có phần gian trá của ông. Tào Tháo từ lúc bé đã biết nghĩ mưu để đánh lừa người chú của mình, tới khi trưởng thành hơn thì đa mưu túc trí, ứng biến nhanh lẹ bất chấp các thủ đoạn.




Cũng do bản thân là người hay dùng mưu để lừa người nên Tào Tháo rất đa nghi, đây cũng là một tính cách vô cùng nổi tiếng của ông.

Khi càng về già, tính cách này ngày càng nặng, Tào Tháo thường hay lo sợ bị làm phản. Trước năm 219, căn bệnh đau đầu lâu năm của ông bị phát nặng. Lúc đó trong dân gian rất nể phục tài năng và đức độ của thần y Hoa Đà, Tào Tháo liền cho mời ông vào cung để chữa trị cho mình.


Thần y Hoa Đà.

Trong tiểu thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung có kể về cách chữa trị của Hoa Đà như sau: đầu tiên là sử dụng ma phế để gây mê, tiếp đó dùng một lưỡi rìu nhỏ để bổ đầu, cạo hết độc tích tụ. Đây thực tế là một phương pháp rất tiến bộ so với y học thời bấy giờ, tuy nhiên, do dân trí hồi đó còn thấp nên nghĩ tới chuyện mổ xẻ bổ não là không thể. Chính vì thế mà Tào Tháo đã nghi ngờ Hoa Đà định có ý giết mình để trả thù cho Quan Vũ. Ông hạ lệnh tống giam và tra tấn vị thần y cho tới chết.

Hoa Đà chết, cũng không ai chữa khỏi chứng đau đầu của Tào Tháo. Sau đó ít lâu thì Tào Tháo cũng qua đời do chứng bệnh này.

 Quan Vũ – chết do kiêu ngạo

Năm 219 thời Tam Quốc, có một sự kiện gây chấn động là việc danh tướng hàng đầu thiên hạ Quan Vũ bị bắt giữ và hành quyết bởi quân đội Đông Ngô tại Lâm Thư, đất Kinh Châu. Trước đó, Quan Vũ là người nắm giữ bảo vệ vùng lãnh thổ Kinh Châu, cũng là người đứng đầu Ngũ Hổ Tướng lừng danh của đất Thục, là nhị đệ kết nghĩa của Chiêu Liệt Đế Thục Hán Lưu Bị, quyền cao chức trọng, tiếng tăm như sấm động thiên hạ.



Người đời tôn vinh Quan Vũ bởi lòng trung thành, dáng vẻ bất phàm, võ lực thần uy cùng sự can đảm không ai sánh nổi của ông. Tuy nhiên, thất bại ở Kinh Châu không hẳn là một điều lạ lùng khi chính Quan Vũ đã bị tính cách kiêu ngạo của mình làm hại.

Trước khi giao Kinh Châu cho Quan Vũ trấn thủ, Gia Cát Lượng có khuyên ông 1 câu ” Chính sách đúng đắn nhất là Đông hòa Tôn Quyền, Bắc cự Tào Tháo“. Thế nhưng, Quan Vũ do có ác cảm về việc Đông Ngô hay cho người làm phiền về việc đòi lại 3 quận Kinh Châu mà sinh ra chán ghét, thậm chí là coi thường.

Khi Tôn Quyền cho sứ giả sang đề cập chuyện se duyên giữa con gái Tôn Quyền với con trai Quan Vũ, ông đã trả lời 1 câu gây mếch lòng nặng nề : “Con ta là con Hổ, cớ gì phải se duyên với loài chó“. Đây thực chất là một hành động rất kém khôn ngoan nếu xét về phương diện ngoại giao. Điều này đã gây ra mối thù giữa 2 phe Thục và Ngô, là nguyên nhân lớn dẫn tới việc Đông Ngô đánh úp Kinh Châu lúc Quan Vũ tham gia chiến dịch Phàn Thành.




Bản thân chính Quan Vũ cũng đã từng được 1 gia tướng nhắc nhở về việc chú ý phòng thủ Kinh Châu, nhưng ông do coi thường phe Đông Ngô mà xem nhẹ ý kiến này. Cuối cùng, cả 2 cha con và gia tướng Châu Thương đều bị bắt sống và xử trảm, hậu quả nặng nề để lại dẫn tới việc đánh mất Kinh Châu, một vị trí chiến lược vô cùng quan trọng của triều đình Thục Hán. Ngoài ra nó còn gây tác động nặng nề tới tư tưởng chống Ngô của Lưu Bị về sau này.
 
Trương Phi – chết do nóng tính

Không lâu sau cái chết của nhị ca Quan Vũ, Trương Phi đi tới Thành Đô để yêu cầu Lưu Bị tiến hành phạt Ngô. Sau khi ra về, ông ta lệnh cho thợ may phải gấp rút hoàn thành giáp trắng, cờ trắng, trang phục trắng để ra quân. Do thời gian quá sát nên 2 tướng phụ trách công việc này là Trương Đạt và Phạm Cương đã đưa ra những lí do để Trương Phi có thể thông cảm.


Tuy nhiên, do bản tính nóng nảy thô bạo, Trương Phi đã phạt đánh cả 2 và đe dọa nếu không hoàn thành đúng kỳ hạn thì sẽ đem ra xử trảm. Không còn đường lùi, Trương Đạt và Phạm Cương đã cùng âm mưu để ám sát Trương Phi . Ông bị đâm chết và chém lấy thủ cấp đem sang nộp cho bên Đông Ngô.
 
Ngụy Diên – chết do phản phúc



Ngụy Diên là mãnh tướng lừng danh của Thục Hán, ông có tính cách bạo dạn và tài năng thao lược khá toàn diện. Nhưng theo mắt nhìn của Gia Cát Lượng thì Ngụy Diên là tướng người phản phúc, có thể ông ta sẽ rất trung thành với Lưu Bị nhưng khi chính quyền trung ương tỏ ra yếu kém thì nhiều khả năng Ngụy Diên sẽ làm phản.

Quả nhiên, trong Tam Quốc Diễn Nghĩa có miêu tả việc Ngụy Diên thực hiện một số hành động tạo phản ngay khi Gia Cát Lượng vừa qua đời. Ngụy Diên cố gắng lôi kéo Mã Đại đứng về phe mình mà không chút nghi ngờ. Nhưng sự thật là từ trước đó, Mã Đại đã nhận được mật lệnh và lời căn dặn từ Gia Cát Lượng, giả vờ qui thuận Ngụy Diên để tìm cơ hội tốt nhất giết chết ông ta. Nếu Ngụy Diên không làm phản thì Mã Đại cũng sẽ không sử dụng mưu sách mà Gia Cát Lượng dặn dò để giết ông ta.

Theo Thế Giới Game

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

Gia Cát Lượng đã bức mưu thần Bàng Thống vào “tử lộ” như thế nào?



Đằng sau cái chết có tính toán từ trước của đại mưu thần Bàng Thống, có sự hiện diện của những lời đe dọa đến từ Gia Cát Lượng - người đã từng đích thân mời ông về phò tá cho Lưu Bị.



Gia Cát Lượng và Bàng Thống đều là mưu sĩ hàng đầu trong tiểu thuyết “Tam Quốc diễn nghĩa” của La Quán Trung, được mệnh danh là  nhất “Long”, nhất “Phượng”.

Đại ẩn sĩ Tư Mã Huy từng tán dương rằng: "Nếu có được một trong hai người: Ngọa Long (tức Khổng Minh) hoặc Phượng Sồ (tức Bàng Thống) thì có thể định hưng được thiên hạ".
Vậy tài trí của hai người có gì khác biệt? Lưu Bị đã từng sở hữu cả Long lẫn Phượng, cớ sao vẫn không thể có được thiên hạ?

Trong kỳ 3 cuốn “Bách Gia giảng đàm” có chủ đề  “Vì sao Bàng Thống phải “tự sát”?” đã viết rằng: ai có thể ngờ rằng, đằng sau cái chết loạn tiễn xuyên tâm, máu chảy đầu rơi lại là cả 1 kế hoạch được Phượng Sồ dày công sắp đặt .

Chẳng hề nghi ngờ rằng, thời bấy giờ Bàng Thống là người duy nhất có đủ tài năng mở đường tới nước Thục, nhưng vào thời khắc quan trọng ông lại giao lại toàn bộ cho người có tài trí thấp hơn nhưng chí hướng cao hơn ông một bậc là Khổng Minh.

Gia Cát Lượng mời Bàng Thống, sau lại muốn phế Bàng Thống

Gia Cát Lượng và Bàng Thống.

Gia Cát Lượng có thể giúp Lưu Bị lấy được Kinh Châu, nhưng khi đối diện với "dân cường địa hiểm" Tây Xuyên, ông phải bó tay.

Vừa không biết khuyên Lưu Bị giả nhân nghĩa, soán ngôi Lưu Chương như thế nào, lại không dám tái diễn "Xích Bích đại chiến" với Tây Xuyên, Gia Cát Lượng liền mượn cớ tới Đông Ngô viếng Chu Du để mời người tài giỏi hơn mình 1 bậc - Bàng Thống.

Về sau, một người trấn thủ Kinh Châu, một người tấn công Tây Xuyên, và cả 2 đều trở thành trợ thủ đắc lực cho Lưu Bị.

Quả thực, Bàng Thống tài năng hơn Khổng Minh.

Ông hiểu được rằng muốn chiếm được Kinh Châu, Lưu Bị phải diễn màn giả nhân nghĩa, vì còn phải mưu tính để lấy được thiện cảm của Lưu Chương về sau, nhưng khi đến chỗ Lưu Chương thì có thể hoàn toàn có thể lột bỏ mặt nạ, “bức vua thoái vị”.

Về văn, ông dễ dàng thuyết phục được Lưu Bị chỉ với 4 từ “nghịch thủ thuận thủ”. Về võ, ông chỉ dùng 2 mạt tướng mà Khổng Minh không muốn dùng là Hoàng Trung và Ngụy Diên đã có thể phá vòng vây ở Tây Xuyên.

Tuy nhiên, vào thời điểm chiến dịch Tây Xuyên sắp "đại công cáo thành" thì tình hình có chuyển biến, Khổng Minh đã gửi cho Bàng Thống một lá thư đe dọa.

Hành động này gần giống như việc trước đây Trình Dục lừa Từ Thứ, Trình Dục lợi dụng lòng hiếu thảo của Từ Thứ, uy hiếp mẹ Từ Thứ rồi kêu gọi Từ Thứ đầu hàng.

Còn Gia Cát Lượng thì lợi dụng lòng trung thành của Bàng Thống đối với Lưu Bị cũng như sự ưu ái của Lưu Bị đối với Bàng Thống để khiến Lưu Bị dao động, rồi diệt người đầy tớ trung thành.

Nhìn thấu Lưu Bị, Bàng Thống quyết lấy cái chết để giữ thanh danh

Vấn đề mâu thuẫn ý kiến giữa Ngọa Long - Phượng Sồ khiến Lưu Bị do dự. Một mặt, Lưu Bị rất quý trọng vị mưu thần tài năng Bàng Thống, mặt khác cũng vô cùng tin tưởng Gia Cát Lượng liệu sự như thần.

Để bảo toàn lực lượng, Lưu Bị đành phải quyết định lui về Kinh Châu.

Ngày hôm sau, để khuyên giải Bàng Thống, Lưu Bị nói với Bàng rằng: "Ta nằm mơ thấy vị thần cầm thiết bổng đánh vào tay phải ta, ngủ dậy vẫn thấy đau. Liệu có phải điềm dữ?”

Bàng Thống vốn dũng cảm, không tin chuyện thần ma, không chịu được lời nói yếu hèn, so tính thiệt hơn, ông đáp lại rằng: "Tráng sĩ ra trận, không chết mà bị thương là chuyện thường, chúa công hà tất phải đa nghi chuyện mộng mị?

Chúa công bị Khổng Minh mê hoặc. Người này cũng vì không muốn Thống độc thành đại công nên mới cố tình nói vậy khiến chúa công sinh lòng hoài nghi. Lòng hoài nghi thì sẽ thành mộng, chứ nào có điềm xấu gì?

Thống có máu chảy đầu rơi, vẫn giữ lòng này. Mong chúa công đừng nói gì thêm mà nên sớm quyết  tiến binh".

Nói rất hay! Thứ nhất dũng, thứ hai trung, thứ ba duy vật, thứ tư không suy nghĩ như kẻ tiểu nhân tham công.

Tuy nhiên, khi Bàng Thống nói ra những lời khảng khái của mình, cũng là lúc lòng trung của ông đối với Lưu Bị đã mất dần đi, ông không còn muốn dốc sức vì Lưu Bị nữa.

Lưu Bị giờ đây không chỉ “ngu nhân, ngu nghĩa” mà còn “ngu tín”, không còn gì đáng để theo nữa.
Trong "Tam Quốc diễn nghĩa", các mưu sĩ thường rất ít khi nhắc đến cái chết trong lời thề của mình, một khi đã nhắc đến thì rất có thể người đó đã có động cơ hướng đến với cái chết.
Như khi bắc phạt, Quách Gia đã nói với Tào Tháo: "Tôi cảm tạ đại ân của Thừa tướng, có chết cũng không báo đáp hết được".

Bàng Thống cũng giống Quách Gia, cũng là trong lòng có ý “phản chủ”, song vẫn phải cố tỏ ra trung nghĩa. Hơn nữa, họ đều đặt tiền đồ của quốc gia lên trên sự sống cái chết cá nhân.

Dù Quách Gia không biết Lưu Bị là người như thế nào, nhưng chí ít ông có thể tin rằng tư tưởng tân Nho gia của Lưu Bị tốt hơn tân Pháp gia của Tào Tháo.

Bàng Thống cũng vậy, mặc dù ông không thể biết được Gia Cát Lượng sẽ làm những gì trong tương lai, nhưng chí ít ông có thể chắc chắn rằng Nho - Pháp kết hợp của Lượng cao hơn so với tân Nho gia của Lưu Bị, và có thể phát triển hơn trong tương lai.


Bàng Thống tự vạch ra kế hoạch tự sát cho mình vì nhìn thấu sự nhu nhược của Lưu Bị.


Bàng Thống tự vạch ra kế hoạch tự sát cho mình vì nhìn thấu sự nhu nhược của Lưu Bị.


Bàng Thống luôn sống tuân theo lý tưởng trung thành, chưa bao giờ mảy may có ý định cướp đoạt thiên hạ, vì thế ông muốn nhường địa vị cho Khổng Minh.

Thứ nhất, ông làm vậy nhằm bảo vệ danh dự của 1 nam tử hán.

Thà “da ngựa bọc thây” chứ không làm kẻ đào ngũ. Lẽ ra, khi đó Bàng Thống có thể chọn cách lui quân để bảo toàn tính mạng, nhưng ông không làm như vậy. Đây cũng là điểm khác biệt lớn nhất trong tính cách của Bàng Thống và Lưu Bị.

Thứ hai, Bàng Thống vì không muốn ảnh hưởng đến Gia Cát Lượng nên đã đẩy nguyên nhân gây ra cái chết của mình về phía Lưu Bị.

Vì sao ngựa của ông “cưỡi đã lâu, chưa bao giờ như vậy” đột nhiên lại sa chân trước? Lẽ nào ông cũng bắt đầu hoài nghi, sợ chết rồi nên tâm trạng ảnh hưởng đến ngựa?
Không phải vậy! Bàng Thống biết được Lưu Bị mê tín, nên dựa vào sự quan tâm của Lưu Bị để ông đổi ngựa cho mình.

Bàng Thống sau khi cưỡi con bạch mã của Lưu Bị không những chết rất nhanh, mà còn có thể đổ hết sơ suất lên đầu Lưu Bị. Như vậy, chủ tướng cũng sẽ không thể trút giận sang Khổng Minh.
Thực ra việc Lưu Bị mơ thấy thần tiên đánh vào cánh tay cho thấy Lưu Bị đã có chút nghi ngờ Gia Cát Lượng, vì thần tiên trong lòng Lưu Bị chỉ có Khổng Minh mà thôi.

Thứ ba, Bàng Thống chọn chết tại đèo Lạc Phượng cũng là để an ủi Lưu Bị rằng: “số mệnh của ông đã tới lúc phải chết, Lưu cũng không nên quá tự trách mình".

Thứ tư, vì sao Bàng Thống nhắc đi nhắc lại rằng bức thư của Gia Cát Lượng là do đố kỵ? Vì sao ông lại hành quân trên con đường nhỏ, hiểm yếu mà đẩy Ngụy Diên ra tuyến đầu?

Bản thân “trói gà không chặt”, chỉ huy hậu quân vốn gặp nhiều nguy hiểm hơn nhằm mục đích gì? Tại sao lại không hành quân cùng Ngụy Diên trong khi điều này hoàn toàn có thể?

Rõ ràng, Bàng Thống muốn bày sơ hở này để chứng tỏ với Gia Cát Lượng rằng: Ông cam tâm tình nguyện nhường công, nhường địa vị cho Lượng, chứ không phải chết trong tay Lượng, càng không phải vì không biết mưu đồ hiểm ác của Lượng.

Từ đó có thể thấy rằng, Khổng Minh không phải là người chịu trách nhiệm trực tiếp trong cái chết của Bàng Thống.

Nếu thực sự muốn tìm một nguyên nhân dẫn đến cái chết của mưu thần này thì đó chính là việc Khổng Minh đã bắn hỏa tiễn trước, đánh vào tâm lý Bàng Thống.

Việc này giúp Bàng Thống nhận ra rằng: không chỉ “ngu nhân, ngu nghĩa” mà Lưu Bị còn hèn nhát, “ngu tín”, điều đó càng làm cho ông quyết tâm từ bỏ phò Lưu Bị, “ngã theo tiếng súng”.
Không thể nghi ngờ gì rằng, Bàng Thống là người duy nhất có đủ tài năng mở đường tới nước Thục, nhưng vào thời khắc quan trọng ông lại giao lại toàn bộ cho người có tài trí thấp hơn, nhưng chí hướng cao hơn ông một bậc là Khổng Minh.

Phương pháp “số mệnh” của La Quán Trung thật tài tình, nhìn bề ngoài thì cuối cùng cả 2 cách lý giải về tinh tượng gần như đều ứng nghiệm, nhưng thực ra đều do con người điều khiển.


theo Trí Thức Trẻ